Hạnh phúc là quá khứ



Hạnh phúc là quá khứ

Tình cảm chúng tôi dành cho nhau cớ vì sao như thứ hạnh phúc từng thuộc về quá khứ.

Cô gái mùa thu 

- Cậu thấy sao biển đẹp chứ? Minh thở dài đưa mắt nhìn về phía My.

- Ừ! Tớ đang cảm thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ hơn những gì tớ tưởng. Có lẽ vì biển quá rộng, đôi khi tớ lại thấy chỉ có mình lạc vào mùa thu, chẳng thể nào tìm ra được lối ra.

Tôi cố giấu cảm xúc mùa thu hai năm trước khiến mình thay đổi. Nếu quay lại, tôi sẽ đắn đo có nên tiến về phía trước, nơi đã làm tôi đánh mất thứ quan trọng nhất.

- Tớ sẽ đi My à. Tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy!

Tôi chưa bao giờ che đậy cảm xúc giỏi trước mặt My, vì thế, tôi chẳng thể nào nhìn thẳng vào ánh mắt hay nhìn thẳng vào thực tại. Tôi chỉ biết thu người lại đi về phía trước trong tiết trời se lạnh, bỏ lại My đứng đó với hình bóng cứ xa dần, nhỏ bé dần.
Đã nhiều lần tôi rất muốn bỏ lại My sau lưng, nhưng chỉ ở một khoảng lưng chừng, đủ để tôi ngoảnh lại có thể thấy. Tiến về phía xa, tôi lẫn vào dòng người đông đúc trên đường. Thật ra, chính tôi cũng chưa xác nhận cảm giác ấy có phải là thứ tình cảm người ta gọi là tình yêu hay không. Tôi cũng có một chút gì đó mong đợi, một chút ghen, một chút buồn và cả khoảng rộng để yêu thương.
......
Cũng độ thu, chiều vàng ươm, tôi ngồi ghế đá, nghe tiếng gió ùa về rồi rít lên từng cơn, chật vật với cảm xúc rối bời giữa những ngày đầu thu trong veo nắng. Khi đó, cô ấy xuất hiện phía đối diện con đường, nơi mái che xe buýt được bao phủ bởi lớp lá cây màu vàng thật đẹp. Tôi có thể cảm nhận được điều gì đó trong cô ấy qua ánh mắt hiu hắt. Lúc đó, tôi đặt tên cô là "cô gái mùa thu", như thể một sự phân biệt trong hàng trăm người mình quen biết.

Khi xe đi khuất sau hàng cây, những chiếc lá bay lên cuộn thành hình tròn như muốn cuốn đi dấu vết của cô gái nhỏ. Tôi chẳng hiểu sao hình ảnh ấy lại theo mình mãi.

Nhâm nhi một chút ly trà sữa trong quán, suy nghĩ ngẩn ngơ, tôi đứng dậy đạp xe đến lớp guitar ngắn hạn. Ngày đầu đến lớp, tôi hơi bỡ ngỡ không khí ngột ngạt những âm thanh dây đàn chưa gõ nhịp. Những bài hát cover đâu đó lại vang lên. Có khi vang lên tiếng rít của những gã mới tập tành. Điều khiến tôi giật mình là “cô gái mùa thu” đang ở ngay phía trước. Cô gái ấy đã làm tôi thoải mái hơn.

Lớp học bắt đầu với những âm điệu giản đơn và các loại dây làm trong đầu tôi như mớ hỗn độn. Kết thúc buổi học, tôi cố tiến về phía cô ấy nhưng vẫn chọn để cô đi trước, chẳng hiểu sao tôi lại làm như thế. Chỉ biết rằng đôi chân tôi chẳng chịu dừng lại.

Ngày tiếp theo, cô không học, rồi thứ ba, thứ tư... Hình ảnh cô ấy vẫn đọng lại ở một vùng nào đó trong trái tim tôi.

Những ngày thu trong veo, tôi vẫn đi học đều và chờ đợi một cái gì đó không hiện rõ. Tôi đang cất bước trên đường với những bước chậm chạp, lâu lâu lại thấy nhói đau. Đó là sản phẩm của chuyến đi thực tế một mình với chiếc xe đạp vòng quanh thành phố. Trong chốc lát lơ thơ với bầu trời cao vời vời, tôi tự thấy mình thương thảm nhưng vẫn phải cất bước nặng nề. Bỗng nhiên tiếng phanh xe đạp sau lưng. Một chiếc xe màu trắng dừng lại cạnh, tôi quay đầu chợt nhận ra đó là "cô gái mùa thu", cô gái đặt biệt xuất hiện giữa trời thu trong vắt.

- Lên xe đi, tớ đèo tới lớp.

- Thôi khỏi, còn có một tý là tới mà.

- Chân như vậy sao đi được, lên đi đừng ngại.

Tự nói với lòng “người đã vậy còn sỉ diện”, tôi đã lên chiếc xe của cô giữa những bộn bề cảm xúc khó tả, ngại ngùng, vui mừng, tôi hỏi:

- Mình tên Minh còn cậu, cậu tên gì?

- Mình… mình tên My.

- Sao mấy hôm nay tớ không thấy cậu đi học?

- Tớ bận.

Câu nói lấp lửng của My làm tôi suy nghĩ và khi ngồi từ phía sau, tôi cảm thấy ở cô ấy có sự bất an, buồn phiền. Thoảng bên tai tôi lúc đó là âm thanh khúc khích rất nhỏ nhưng tôi cảm nhận được cô ấy đang khóc. Khi xe dừng lại ở trung tâm, cả hai bước vào lớp và im lặng. Tôi chọn cho mình chỗ ngồi đằng sau My, đủ để quan sát rõ cô ấy. Ra về cô đã chờ tôi. Sự chờ đợi ấy đối với tôi là điều bất ngờ thú vị. Thế đấy, cô gái mùa thu đã đi vào tim tôi một cách vô hình.

Hai kẻ xa lạ chợt thành đôi bạn thân, đi cùng nhau và chia sẻ những điều mà cả hai cố giấu kín. 

Hạnh phúc lưng chừng 

Một ngày thu mát dịu, tôi đạp xe vòng quanh con phố trải dài lá vàng, tâm trạng, cảm xúc dần che khuất con người thật. Tôi phát hiện cậu bạn cùng học tại trung tâm guitar mới mở với bước chân khập khiển. Tôi đã kịp nhận ra đó là chàng trai nhìn lén mình khóc ở bên kia đường khi đứng trong trạm xe buýt. Chàng trai này cũng là người đi theo tôi lúc ra về sau buổi học. Tôi biết nhưng lặng thinh vì cảm nhận ở người này có điều gì đó rất đặc biệt dành cho mình.

Khi cả hai đã trở thành bạn, tôi đặt tên cho người này là "chàng trai của biển". Tôi thường nghe anh kể về biển với ngàn con sóng ùa vào, vang dội. Những dấu chân trên bãi cát dài ấy như mọi thứ diễn ra trong cuộc sống, đều đổ vào phía sau, để lại phía trước chỉ có ta và biển.

- Vậy cậu có thể đưa tớ đến đó được không?

- Just give a reason?

- ... Vì tớ chưa ra biển.

Minh luôn là người biết lắng nghe. Tôi có thể kể cho anh nghe về ngôi trường của mình đẹp như thế nào hay ở nhà tôi phải chống chọi với những con chuột đáng ghét ra sao. Tôi kể mọi thứ mình bận tâm và anh cứ nghe chăm chú, hứng thú như thế. Anh luôn im lặng nhìn tôi mỗi lúc anh buồn. Anh hay bảo tôi kể cho anh nghe về cuộc sống hàng ngày, nhưng tôi luôn lẩn tránh chuyện lần đầu anh gặp tôi ở trạm xe buýt. Tôi phủ nhận những giọt nước mắt ấy như một cách chạy trốn quá khứ. 

“Trong mắt cậu, tớ nhìn thấy cả bầu trời cao vời vợi của mùa thu, cảm xúc cậu đủ se lạnh và rã rời như những chiếc lá cuối thu vậy”, anh nói. Tôi đã cố giấu ánh mắt phiền muộn nhưng lại để cho một kẻ không quen biết thấy được điều đó, có lẽ lúc đó, tôi chẳng biết làm gì ngoài việc lên xe và chạy trốn.
<
Tôi chưa bao giờ kể cho anh nghe về mùa hạ hai năm trước, cũng tại nơi đó, tôi đã đánh mất hạnh phúc của mình khi chia tay Nam - người gia sư và bạn thân nhất. Tôi nhớ hình ảnh đó và có lẽ chẳng bao giờ quên được. 

Ngày cuối hạ trời nắng nóng, tôi chạy đến nhà Nam để tạo cho anh một sự ngạc nhiên về cô bạn gái từ Hà Nội trở về. Thế rồi cô bất ngờ nghe được đoạn đối thoại khiến tôi trăn trở:

- Tớ đã quá mệt mỏi khi yêu My

- Tại sao?

- Vì My không phải là một nửa của tớ.

- Nhưng hai người đã quen nhau hai năm cơ mà.

- Nhưng đủ để tớ biết rằng tớ và My quen nhau là một sai lầm.

- Vậy đâu là một nửa của cậu?

- Là cậu đấy, Vy à.

Người bất ngờ không phải là Nam mà lại là tôi. Đúng như cách mình đến, tôi trở về trong im lặng. Đã bao lần tôi muốn quên ngày ấy, nhưng nó vẫn ám ảnh tôi cho đến lúc tôi phải đối mặt về cái hạnh phúc lưng chừng ấy.

Tôi đã tìm cho mình sự thanh thản bằng cách im lặng và lẩn trốn. Những ngày đầu thu trời dịu nắng, tôi dạo bước và tấp vào bên đường nơi có hàng hoa trắng. Tôi vào quán trà sữa có hướng nhìn cả đoạn đường rất đẹp và quan sát rõ người ở trạm xe buýt đối diện. Bên kia đường, tôi tình cờ thấy rất rõ Nam và Vy cùng nhau mỉm cười. Đó là nụ cười từng khiến tôi yêu thương. Hơn ai hết, tôi biết mình không thể im lặng, đã đến lúc tự giải thoát ra khỏi sự mong manh của cảm xúc.

“Mình chia tay nhau đi Nam, đừng trả lời gì cả. Cậu xem như hãy giúp tớ thoát khỏi những cảm xúc mong manh do tớ tự tạo. Dù sao đi nữa, mùa hạ cũng sẽ qua, tớ sẽ mỉm cười với một thu trong veo gió. Đừng gọi cho tớ! Cậu là tất cả của tớ nhưng tớ sẽ xa cậu”.

Tôi đã tự đóng cửa và nhốt cảm xúc ở nơi nào đó khó chạm đến. Tôi chẳng buồn nhắc đến nhưng lại nhớ rất rõ nơi mình chôn giấu những hạnh phúc mỏng manh.

Tôi cũng biết rất rõ Minh quan tâm và yêu thương mình nhưng làm sao tôi có thể nhận tình cảm của anh được khi tình cảm của Nam trong quá khứ vẫn ở trong tim. Tôi không đủ can đảm kể cho anh nghe về chuyện đó.

Khi những ngày cuối thu vắng Minh, lòng tôi lại có chút nhói đau, trống vắng. Tôi đã yêu Minh ư? Tôi chỉ biết rằng chàng trai ấy đi vào lòng mình như những cơn sóng đầy vội vã và ồ ạt. Tôi đã viết cho anh biết về những điều rối bời diễn ra trong quá khứ, những thứ từng khiến tôi cười trong hạnh phúc cũng như đau đớn khi mất đi. Bây giờ, tôi muốn đóng lại những giọt nước mắt ấy, cất nó vào một quyển sổ nhỏ như miền ký ức đã ngủ yên.

Tôi hẹn anh đến biển để anh nhạy cảm hiểu rằng giữa chúng tôi đã có kỷ niệm, đã thuộc về nhau một cách rất tự nhiên. Thế nhưng, anh lại nói về việc sẽ ra đi, quá bất ngờ. Anh sẽ đi Nha Trang, bỏ lại tôi giữa những Sài Gòn luôn vội vã. Tôi đã tự nhủ lòng sẽ đợi anh ở đây, đợi đến khi anh nhận ra tình cảm tôi dành cho anh. Thế nhưng, điều đó quá mong manh. Tình cảm chúng tôi dành cho nhau cớ vì sao như thứ hạnh phúc từng thuộc về quá khứ.

Lời trái tim

Tôi cầm trong tay quyển nhật ký của My, suy nghĩ trở nên hỗn độn. Ngay lúc này, tôi không thể làm gì khác ngoài việc ngồi và hướng tầm nhìn về phía biển. Cô ấy đã dành rất nhiều tình cảm cho "anh" - một người đàn ông không phải tôi. Tôi nghĩ mình không đủ kiên nhẫn để đọc đến những trang cuối cho đến khi gió vô tình lật mở đến trang cuối cùng. Mọi thứ như định mệnh.


“Cậu biết không, nhiều khi tớ rất muốn nói với cậu nhưng tớ đã không làm được. Tớ không dũng cảm nhưng không phải vì vậy giữa tớ và cậu có khoảng cách. Hai năm quen nhau tớ đã nợ cậu quá nhiều, nhiều như những lời than phiền vì tính nói nhiều của tớ, tớ không hiểu nổi vắng cậu tớ làm được gì.

Mùa thu chẳng còn ý nghĩa nếu vắng cậu. Tớ sẽ đi đến nơi mà ai đó nói là quá khứ được xếp về phía sau lưng và phía trước chỉ toàn là hạnh phúc. Đó cũng là lúc tớ bỏ đi tất cả quá khứ, nhờ cậu đấy, chàng trai của biển của tôi ạ”.

Tôi đã khóc và tự hỏi, liệu My có đợi tôi không bởi tôi đã bỏ cô ấy ở khoảng lưng chừng như vậy? Tôi chỉ biết mình đã chạy thật nhanh để về phía nơi mùa thu nhỏ ấy bị bỏ lại.
.....
- Cậu đừng đến, vì tớ là người quanh lưng. Để tớ là người trở lại.

- Cậu biết tớ đã chờ rồi không? Tớ chẳng biết làm gì cả ngoài việc cứ ngồi ở đây và đợi cậu.

- Tớ biết mình là thằng ngốc khi đã bỏ cậu phía sau, cô gái mùa thu ạ.

- Tại sao cậu lại bỏ tớ chứ, tớ chẳng muốn ở đây dù chỉ một phút. Thiên đường hay nơi nào trên mặt đất này đều làm tớ thấy cô đơn khi vắng cậu.
(Theo Zing: độc giả Nghiêm Minh Nhất)
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM
 
Copyright © 2014 Tạp chí Mẹo vặt | tapchimeovat@gmail.com | Chuyện lạ | Món ngon | Địa lý Việt Nam | Game vui
Làm đẹp | Du lịch | Nấu ăn | Giới tính | Công nghệ | Sitemap